Đầu chương Trang trước Trang tiếp Cuối chương Thoát
Thời gian đọc: 0
Phần 1 - Lời Thề

LỜI THỀ - PHẦN 1

Tiểu thuyết của nhà văn

NGUYỄN QUANG VINH

… “Đường biển ấy là nơi quan yếu, phải dốc sức mà

thừa hành để cho công việc được mười phần trọn vẹn.

Nếu bất cẩn, sẽ phạm trọng tội…”

Trích sắc chỉ Vua Minh Mạng ra lệnh thủy binh ra

trấn giữ Hoàng Sa, Trường Sa

Nhà văn không tạo ra được chứng cứ bản đồ, thư

tịch, nhà văn đồng hành với thân phận con người.

1.

Hoàng đế nước Việt sau khi nghe các quan trình báo

về việc những người đi biển bị bão cuốn, sóng dập

mà may mắn không chết về kể lại, việc họ đã lạc vào

một dải đảo ngoài khơi xa, cách đất liền mấy trăm

1

dặm, đã sai các sử quan xem xét trong thư tịch và

bản đồ trong thư khố, thì biết dải đảo đó đã được

ghi rõ với tên đảo Cát Vàng, và các triều vua trước

đều cử những hải đội ra trấn giữ, sửa sang mốc

cương giới và thu gom sản vật về sung quốc khố.

Liền ra sắc chỉ lập một đội thuyền tiến hành ra đảo

khảo sát, cắm mốc cương giới, lập ấp, rồi gửi tin

tức về đất liền. Đội thuyền giao cho Đô tướng Lý

Nhất cầm đầu, lại mang theo 200 người, đội thuyền

10 chiếc, lương thảo mang đủ cho ba tháng, được

quyền mang theo mấy nữ nhi phục dịch nấu nướng, khi

tới nơi thì theo hướng gió mà khắc dấu vào gỗ, vào

ván, vào thân cây thả trôi về đất liền báo tin.

Đô tướng Lý Nhất cho thuyền xuất bến.

Bọn thủy binh hỏi, sao lại chọn ngày ấy, Đô tướng

2

Lý Nhất nói, nhìn trời thấy có một sao sáng đứng

cao trên một đám mây, quanh đó có hàng ngàn vì sao

khác xúm xít, vui vầy, thấy vận nước tốt, thời tiết

tốt, hướng gió tốt thì đi thôi, không hỏi.

Ngoài mấy trăm thủy binh, Đô tướng Lý Nhất chọn

được năm nữ nhi cao ráo, mông chắc, vú chắc, tóc

dài đen, xem thầy tướng thì nói giống đàn bà này

mắn đẻ, nên phải chọn được đàn bà tốt, đẻ tốt, ra

đấy lập làng, lập ấp, dần dần sinh con đẻ cái, giữ

cương giới Việt bắt đầu từ sinh con đẻ cái, không

có đàn bà không có gia đình, không có trẻ con không

có làng.

Hoàng đế đích thân ra tận bến sông tiễn chân đoàn

thuyền ra khơi. Sau khi ủy lạo tướng lĩnh, Hoàng đế

nâng một chung rượu, chúc phúc cho Đô tướng Lý

3

Nhất và đoàn thủy binh hanh thông trong chuyến đi

xa xôi và nguy hiểm.

Đô tướng Lý Nhất chuẩn bị lương thảo, nước uống,

không quên chuẩn bị cả giống cây, không quên chuẩn

bị những bó tre chẻ dài thành nẹp, để nếu ai chết

thì nẹp tre quanh người thả  trôi về đất liền,

không quên mang theo cờ xí, không quên mang theo cả

đất sét, mang theo cả vũ khí, sắt thép, vải vóc,

không quên mang theo cả thú nuôi, đoàn thuyền như

cuộc hành hương chuyển làng.

Đi ngày thứ nhất, đất liền mờ xa, Hoàng thành mờ

xa, những đỉnh núi chỉ còn những hình màu xanh đậm,

phía trước thì trùng trùng sóng cả. Đi tới ngày

thứ năm thì không còn thấy đâu là bến bờ. Cứ qua

một khắc giờ, Đô tướng Lý Nhất lại cho người đánh

4

một hồi trống, một hồi chiêng la, lại thả xuống

biển một bó tre khắc ngày khắc tháng khắc năm và

khắc cả tên mình cùng thủy binh trên 10 con thuyền.

Năm ả đàn bà suốt ngày lo nấu nướng. Con thuyền

của Đô tướng Lý Nhất là to nhất, chắc nhất, thuyền

được khoét từ một cây gỗ lớn, cây gỗ mấy chục người

ôm mới xuể, sóng to gió lớn mấy cũng không làm vỡ

thuyền, nếu bị lật úp, thuyền trở thành cái phao

lớn, con người vẫn có thể bám lấy mà sống sót. Năm

ả đàn bà ở trên thuyền lớn, nấu nướng, phục dịch,

đến giờ ăn thì thả thức ăn vào thúng, cho trôi về

những con thuyền lân cận. Đêm, Đô tướng Lý Nhất đi

kiểm tra, thấy năm ả đàn bà nằm ườn người bên nhau,

ả nào cũng béo tốt, trắng trẻo, xinh xắn, rắn

5

chắc.

Trong năm ả đàn bà đó có một ả tên là Thắm, họ Lý.

Ả này đẹp, mắt sắc, tóc dài, chân dài, ngực nở.

Nửa đêm ả mò tới phòng riêng của Đô tướng Lý Nhất.

Đô tướng thấy động vùng dậy tuốt gươm sáng bóng đưa

phía trước mặt ngăn chặn bóng đen đang sà tới. Mũi

gươm chạm vào bầu vú của ả Thắm.

Ả Thắm nói:

- Chàng định giết em?

Đô tướng nói:

- Không có chuyện đang đêm lại mò đi như thế, nếu

chết không oan.

Ả Thắm cười cười:

- Chàng cứ vậy mà ngủ sao? Em nghe nói, bọn em

được chọn để phục vụ chàng, chàng giết bọn em thì

6

còn đàn bà đâu phục vụ.

Đô tướng tra gươm vào bao, nói:

-Nàng không nên tới đây.

-Tại sao?

-Chỗ của nàng là ở hầm tàu.

-Không. Chỗ của em là nằm trên bụng chàng. Đàn bà

ban đêm phải nằm trên bụng đàn ông mới là đàn bà.

Chàng tuyển em lên đây, lại để em nằm vò võ là

không đúng.

-Nhưng chưa tới đảo thì không ai được đụng đến các

nàng, kể cả ta.

-Chàng tin là sẽ ra tới đảo ư?

-Ta tin.

-Chàng tin là cả đoàn thuyền này sẽ sống sót ư?

-Ta tin, ít nhất cũng sống sót vài người.

7

-Vài người? Vài người là ai, có em, có chàng chứ?

-Chưa chắc lắm.

-Biết chết sao chàng vẫn đi.

-Lệnh Hoàng đế, không ai được chống lại.

-Lệnh Hoàng đế ban dù biết chết cũng đi ư?

-Đúng vậy. Hoàng đế giao ta dẫn đoàn thuyền ra đảo

Cát Vàng, ai chống lệnh là phạm trọng tội.

-Thế đêm nay em đến với chàng có phạm trọng tội

không?Đô tướng Lý Nhất lúng túng không biết trả

lời thế nào.

Lý Thắm sà tới, bước chân của nàng bước tới, váy

xống, yếm đào rơi lả tả như lá vàng thân thể nàng

thơm phức, da nàng ánh sáng, cái mông rắn chắc của

nàng lắc lư theo nhịp, khêu gợi.

-Đêm nay chàng phải ôm em, chàng phải có con với

8

em.-Tại sao? Đô tướng hỏi.

-Như chàng nói, chuyến đi chết nhiều hơn sống. Em

thế này, chàng thế kia, chết mà không biết về nhau,

không nằm được lên nhau, chết thế uổng lắm.

-Phải phải, nàng nói phải. Nhưng sao nàng lại tìm

ta mà không tìm người khác?

-Đàn bà biết đàn ông nào cần cho mình. Đàn ông ngu

muội hơn, thấy con đàn bà nào cũng như con đàn bà

nào.Đô tướng cười.

-Đàn bà biết chọn giống. Đàn ông ngu muội biết nằm

lên đàn bà mà không cần biết đàn bà thuộc giống

tốt hay xấu. Em là giống tốt. Chàng là giống tốt.

Em tìm đến chàng.

Đô tướng đưa bàn tay to lớn, mạnh mẽ nắm chắc lấy

9

Hướng dẫn đọc sách: - Về trang chủ: - Đọc tiếp: Phím hoặc nút Trang tiếp- Mở lại: Phím hoặc nút Trang trước- Đầu chương: Đầu chương- Cuối chương: Cuối chương- Thoát: Thoát