Đầu chương Trang trước Trang tiếp Cuối chương Thoát
Thời gian đọc: 0
Phần 1 - 5000 Năm Lịch Sử Trung Quốc

5000 NĂM LỊCH SỬ TRUNG QUỐC

Tác giả: Hồ Ngật

CHƯƠNG I. HẠ THƯƠNG

BÀN CỔ KHAI THIÊN

Dân tộc Trung Hoa có lịch sử lâu đời với một nền

văn hóa cổ đại rực rỡ. Từ thời Hoàng Đế trong

truyền thuyết cho đến nay đã trải qua hơn 4000 năm

lịch sử, mọi người gọi thời kỳ này là “5000 năm

lịch sử”.

5000 năm lịch sử này để lại rất nhiều truyền

thuyết và câu truyện thần kỳ đáng nhớ. Như câu

chuyện thần thoại về Bàn Cổ khai thiên. Chuyện kể

rằng: Trước khi trời đất được hình thành, vũ trụ

chỉ là một bầu không khí hỗn độn, không hề có ánh

sáng và âm thanh. Lúc đấy, xuất hiện một người tên

1

Bàn Cổ, ông dùng chiếc búa lớn tách đám khí hỗn độn

đó ra làm hai. Phần khí nhẹ hơn nổi lên thành

trời, phần khí nặng hơn chìm xuống thành đất.

Về sau, mỗi ngày trời cao thêm một trượng, Bàn Cổ

cũng ngày một cao lớn hơn. Trải qua một vạn tám

ngàn năm thì trời đã cao tít, Bàn Cổ cũng thành

người khổng lồ, đầu đội trời chân đạp đất. Khi Bàn

Cổ chết đi, các phần trên thân thể của ông đã biến

thành mặt trăng, mặt trời, gió, mây, núi, sông, hồ,

biển v.v.

Đó chính là câu chuyện thần thoại Bàn Cổ khai

thiên.Thần thoại cũng chỉ là thần thoại, nhưng mọi

người rất yêu thích câu chuyện này, bởi nó tượng

trưng cho sức sáng tạo phong phú và ý chí chinh

phục tự nhiên của nhân loại.

2

Vậy loài người xuất thân từ đâu? Hẵn tất cả chúng

ta đều biết loài người tiến hóa từ loài vượn.

Theo như các nhà khoa học thì người nguyên thủy

xuất hiện sớm nhất ở Trung Quốc đã hơn 1 triệu năm

lịch sử. Như người vượn Nguyên Mưu phát hiện ở Vân

Nam có khoảng 1.700.000 năm lịch sử; người vượn Lam

Điền ở Thiểm Tây xuất hiện cách đây khoảng 8 trăm

năm; còn người vượn Bắc Kinh nổi tiếng cũng đã xuất

hiện cách đây 4 ~ 5 trăm năm lịch sử.

Người vượn Bắc kinh sống ở vùng Chu Khẩu Điếm, nơi

có rất nhiều loài thú hoang hung tợn rình rập như:

hổ, báo, sói, gấu… Sức lực của người vượn không

thể chống cự với loài thú hoang đấy, nhưng họ có

thể chế tạo và sử dụng công cụ. Những công cụ này

rất đơn giản, một đầu là khúc gỗ, một đầu là đá. Họ

3

dùng công cụ đơn giản này để hái lượm và đào rễ

cây lên ăn. Họ còn biết dùng gậy gỗ hoặc đá làm vũ

khí chống lại thú hoang và săn bắt chúng làm thức

ăn.

Nhưng loại công cụ này quá thô sơ, thực phẩm mà họ

tìm được cũng ít ỏi, nếu chỉ dựa vào sức lực của

một người thì khó mà sinh tồn. Thế nên, họ phải

sống theo lối quần cư, cùng lao động, cùng ra sức

đối phó với sự tấn công của loài thú hoang. Nhóm

người sống quần cư đó chính là bầy người nguyên

thủy.

Mấy mươi vạn năm trôi qua, người vượn đã dần dần

tiến hóa qua các cuộc đấu tranh sinh tồn. Ở động

Sơn Đỉnh trên núi Long Cốt, Chu Khẩu Điếm – Bắc

Kinh ngày nay, người ta còn phát hiện ra vết tích

4

của loại người nguyên thủy khác, hình dáng của họ

không khác gì mấy so với người hiện đại. Người

nguyên thủy này được gọi là “Sơn Đỉnh động nhân”.

Công cụ lao động của người nguyên thủy dần dần

được cải tiến. Họ không những mài đá thành rìu,

chùy, mà còn có thể mài xương của thú hoang thành

kim. Đừng vội xem thường cây kim nhỏ bé đấy, bởi

lúc đó loài người mài được kim không phải là đơn

giản. Khi đã có kim, loài người đã có thể may da

thú thành quần áo, không còn sống lõa lồ giống

người vượn Bắc Kinh.

Người nguyên thủy ở động Sơn Đỉnh cũng sống quần

cư, nhưng họ đã có quan hệ huyết thống cố định.

Thành viên của một nhóm người đều có chung tổ tiên

và cũng chính là người trong cùng một tộc. Đó chính

5

là “công xã thị tộc”.

6

Hướng dẫn đọc sách: - Về trang chủ: - Đọc tiếp: Phím hoặc nút Trang tiếp- Mở lại: Phím hoặc nút Trang trước- Đầu chương: Đầu chương- Cuối chương: Cuối chương- Thoát: Thoát