Đầu chương Trang trước Trang tiếp Cuối chương Thoát
Thời gian đọc: 0
Kén Cá Chọn Canh (Tập 2) - P1

KÉN CÁ CHỌN CANH (TẬP 2) – Phần 1

TÙY HẦU CHÂU

HOÀNG PHƯƠNG ANH dịch

NHÀ XUẤT BẢN VĂN HỌC

CHƯƠNG 41

Gần đây bữa cơm của nhà họ Lục rất không hòa

thuận, chuyện duy nhất tương đối vui là Lục Cảnh

Thành đã về, ông ta ngồi bên cạnh Trương Kì, vì

chồng đã về nên Trương Kì không quá chọc ngoáy như

xưa nữa, còn gắp thức ăn cho Lục Cảnh Thành và bảo

con gái Lục Hi Ngữ báo thành tích kì thi cuối kì

cho ba nghe.

Còn ông Lục vẫn cố ra vẻ không thèm quan tâm, thế

nhưng thực tế chuyện gì cũng muốn xía vào, chuyện

gì cũng muốn quan tâm, càng già tính cách càng kì

1

quặc.Trong bữa ăn, ông gọi thằng cháu nội yêu quý

tới ngồi ăn cùng thì Hi Duệ vốn ngoan nhất nhà lại

không thèm để ý đến ông, Lục Hòa Thước đau lòng lắm

lắm, bởi vậy bắt đầu chĩa mũi dùi về phía Lục Cảnh

Diệu: “Thế anh đã cưa được cô Tần kia chưa?”

“Sao vậy, ba muốn giúp ạ?” Lục Cảnh Diệu thong thả

đáp. Lục Hòa Thước á khẩu, bị con trai và cháu

trai bắt nạt nên ông lập tức nổi cáu, sau đó Lục

Hòa Thước quay sang nhìn thằng cháu Lục Hi Duệ,

trông thì có vẻ đang ăn rất ngoan, nhưng đừng tưởng

ông không thấy cu cậu đã nhón hết đống đồ ăn ông

gắp cho ra ngoài, còn bát canh cá ông bảo giúp việc

múc, thằng nhóc này vẫn chưa thèm chạm tới.

“Không ăn nữa.” Lục Hòa Thước buông đũa xuống, nói

với quản gia, “Không thấy ngon, đỡ ta về phòng.”

2

“Ba… ba lại sao vậy?” Lục Gia Anh đứng dậy, từ

“lại” vô ý cất lên chọc tiếp vào sự nhạy cảm tuổi

già của Lục Hòa Thước, không những không khuyên

được mà còn khiến ông giận hơn.

Lục Hòa Thước chống cây ba-toong, bực bội nhìn cả

nhà đang ngơ ngác: “Đứa nào cũng muốn chọc tức lão

già này đúng không, đúng không…”

“Ôi chao, ba à, bọn con có nói gì đâu, ba không

thể giận chú Sáu rồi đổ lên đầu chúng con chứ, thật

bất công…” Trương Kì bất mãn nói, nói được một nửa

thì bị ánh mắt của Lục Cảnh Thành ngăn lại.

“Ba, chúng con chọc giận ba chỗ nào, chú Sáu không

có ý gì đâu, ba cũng biết tính nó đấy, chắc là nếm

trái đắng chỗ cô Tần kia rồi, nên lúc nãy bị ba

chọc đúng chỗ đau mới không vui.”

3

Lục Hòa Thước: “Vậy sao?”

“Tất nhiên rồi, thế nên ba mau ngồi xuống ăn cơm

đi… Chúng ta không thèm để ý tới cậu Sáu nữa.” Lục

Gia Mẫn bước tới kéo Lục Hòa Thước. Trong nhà này

chỉ có Lục Gia Mẫn là dỗ dành được cái tính trẻ con

của Lục Hòa Thước, nhưng đó là trước khi Tần Dư

Kiều được gả về đây, sau này mỗi lần ông Lục lên

cơn, hai chị em nhà họ Lục hầu như đều nhường cô

lên sàn.

Lục Hòa Thước được Lục Gia Mẫn dỗ dành mà vẫn

trưng lên bộ mặt như trước, Lục Gia Anh nháy mắt

với Lục Hi Duệ, thằng bé bình thường sẽ chạy lên dỗ

ông ngay, vậy mà lần này không những không đứng

dậy, còn phồng má nói: “Ông nội, ông lãng phí đồ ăn

như thế này là không đúng đâu, nếu ông biết mình

4

không ăn được thì không nên bảo bác Vương xới nhiều

đến vậy…”

Hi Duệ ơi là Hi Duệ…

Lục Cảnh Diệu lẳng lặng cụp mắt, sau đó nói với

Lục Hòa Thước: “Ba, Duệ Duệ nói đúng đấy, ba về

phòng cũng được, nhưng phải ăn hết cơm trong bát

đã.”“Tức chết mất thôi, tức chết mất thôi, lãng

phí có nửa bát cơm cũng bị mấy người nói… được,

được, được lắm… đỡ ta về… Ta không lãng phí! Không

lãng phí!!! Kẻo già rồi mà còn bị nói…” Lục Hòa

Thước nói oang oang rồi ngồi xuống bàn, sau đó

không nhịn được hỏi Hi Duệ: “Cháu bảo ông lãng phí,

thế cháu thì sao, bát canh ông múc cho sao cháu

không ăn tí gì?”

Lục Gia Anh và Lục Gia Mẫn bó tay nhìn nhau, thì

5

ra vấn đề nằm ở đây.

“À… Dạo này cháu không thích ăn cá…” Lục Hi Duệ

chột dạ cúi đầu đáp.

“Thì ra là vậy, nhưng ăn cá mới thông minh.” Nút

thắt trong lòng được gỡ bỏ, Lục Hòa Thước lập tức

cười rộ lên, sau đó lại bảo giúp việc gắp thêm thức

ăn cho Hi Duệ: “Vậy ông cháu ta ăn rau nhé?”

Lục Hi Duệ liếc ông nội mình, sau đó gật đầu có

chút miễn cưỡng, “Cảm ơn ông nội.”

“Ngoan quá.”

Trẻ già, đúng là trẻ già. Trẻ già là gì, đó là đã

già rồi mà tính như trẻ con.

Sau khi vợ mất, tính cách Lục Hòa Thước ngày càng

quái gở, lúc mưa lúc nắng, khi dỗi lên nhất định

con cháu phải cùng xông vào dỗ dành mới được.

6

Thế nhưng cái bệnh “trẻ già” này của Lục Hòa Thước

ngày càng nặng, ông lão nhúng tay vào rất nhiều

việc, từ chuyện công ty tới việc gia đình.

Ăn cơm xong Lục Nguyên Đông về sớm, Lục Hòa Thước

giữ vợ chồng Dương Nhân Nhân với Lục Cảnh Thịnh

lại. Lục Cảnh Diệu ở lỳ đó không đi mà theo gót

Dương Nhân Nhân tới thư phòng của Lục Hòa Thước.

“Mày vào đây làm gì?” Tuy Lục Hòa Thước sưng sỉa

nhưng không hề có ý đuổi Lục Cảnh Diệu đi.

Lục Cảnh Diệu cười, không che giấu mục đích mình

tới đây, “Con đến nghe ngóng, nghe bảo cô Vương đòi

chia tay với Nguyên Đông, con rất ngạc nhiên…”

Dương Nhân Nhân nhìn Lục Cảnh Diệu, không nói gì.

Lục Hòa Thước ngồi tựa vào chiếc ghế chạm hoa lê

lót đệm như lão thái gia, nói với Lục Cảnh Thịnh và

7

Dương Nhân Nhân: “Ba biết hai đứa đều dễ mềm lòng,

nhưng hôn sự của Nguyên Đông không thể qua loa

được, nếu lần này ba không xử lí, chẳng lẽ hai đứa

định để Nguyên Đông lấy con bé kia thật?”

Dương Nhân Nhân thở dài nhìn chồng: “Nhưng Nguyên

Đông thích mà, hơn nữa gia thế cũng trong sạch,

xinh xắn lại ngoan ngoãn, ngoài việc hoàn cảnh

không được tốt thì con thấy không có gì không ổn.”

“Gì mà không có gì không ổn.” Lục Hòa Thước húng

hắng, ném tập hồ sơ thư kí đưa ông cho Dương Nhân

Nhân xem, “Bố mẹ đều là công nhân, cậu từng ngồi

tù, em trai làm ở tiệm cắt tóc… Loại con gái này gả

vào nhà họ Lục được không?”

Lục Cảnh Diệu ngồi xuống sofa, thong thả nói: “Con

nghĩ sở dĩ anh chị Cả chấp nhận Vương Bảo Nhi cũng

8

vì thấy ba thích cô ta…”

“Mày nhìn kiểu gì mà thấy tao thích… cái cô Vương

Bảo Nhi đó hả?” Lục Hòa Thước nổi cơn tam bành.

Lục Cảnh Diệu: “Mọi người đều thấy thế.”

“Mày không biết đối với bọn trẻ, càng ép càng

không được sao?” Lục Hòa Thước uống hai hớp nước,

xuôi giận rồi giải thích: “Hơn nữa… lẽ nào tao lại

muốn Đông Đông ghét mình, cho rằng ông nội có tư

tưởng cổ hủ?”

“Lẽ nào không phải?” Lục Cảnh Diệu vắt chéo chân,

“Ba rất cổ hủ.”

“Đừng tưởng ba không biết mày đang nghĩ gì?” Mắt

Lục Hòa Thước sáng quắc nhìn về phía Lục Cảnh Diệu,

“Mày sợ mình không ăn hôi được gì chứ gì.”

Lục Cảnh Diệu khẽ nhếch mép, sau đó nói với Lục

9

Cảnh Thành và Dương Nhân Nhân: “Anh, chị, thật ra

em cũng thấy Nguyên Đông không cần vội vã kết hôn

như thế, nếu lần này ba đã khiến cô Vương chia tay

Nguyên Đông thì anh chị phải vui mới đúng.”

Lục Cảnh Diệu không quan tâm bạn gái của Lục

Nguyên Đông là Vương Bảo Nhi hay Lâm Bảo Nhi, bây

giờ điều anh lo lắng nhất chính là mẹ vợ tương lai

Bạch Thiên Du.

* * *

Tần Dư Kiều cãi nhau với Bạch Thiên Du qua điện

thoại, sau đó một loạt những lời tổn thương chưa

kịp suy nghĩ đã buột ra khỏi miệng cô.

“Phải, con không chồng mà chửa, nhưng con không

phạm pháp, mẹ thì sao, là mẹ, là người giám hộ của

con, con có con hoang ngay dưới sự giám hộ của mẹ

10

thì mẹ có trách nhiệm gì?”

“Mẹ không biết người đàn ông năm đó là ai, mẹ

không biết sao con lại sinh con ngoài giá thú, cũng

không biết sao con lại gặp tai nạn… Mẹ, nếu viện

trưởng nơi đó không quen dượng thì chẳng lẽ dù con

chết bên ngoài… mẹ cũng không biết?”

“Mẹ… Đôi khi con thật sự nghĩ rằng, có khi trong

lòng mẹ, con còn không bằng một tảng đá…”

“Nói thật, con rất hối hận vì đã chọn mẹ năm đó…”

“Còn nữa, con định kết hôn với người đàn ông đó…

Phải, hôn nhân không phải trò chơi… Về phần tin

tưởng, bây giờ con cảm thấy anh ấy còn đáng tin hơn

mẹ, con thà tin anh ấy còn hơn tin mẹ.”

* * *

Lục Cảnh Diệu bỏ tai nghe bluetooth xuống, toàn bộ

11

cuộc nói chuyện giữa Tần Dư Kiều với Bạch Thiên Du

anh nghe không sót một từ, tới lúc cuối nghe thấy

cô nói tin tưởng anh, Lục Cảnh Diệu bỗng cảm thấy

thấp thỏm, thế nhưng đồng thời niềm vui sướng còn

nhiều hơn. Anh vui bởi vì mình có thể nhận được sự

tin tưởng của cô, cô còn nói gì nữa nhỉ… Cô nói cô

muốn lấy anh, thì ra chuyện kết hôn này không phải

một mình anh mong muốn.

Có rất nhiều chuyện, nam nữ nhìn nhận sự việc ở

góc độ khác nhau, ví dụ như trong chuyện nói dối mà

vẫn nhận được sự tin tưởng của đối phương chẳng

hạn, phụ nữ sợ lời nói dối bị lột trần nhiều hơn,

mà không cảm thấy niềm vui do “sự tin tưởng” này

mang lại; còn đàn ông thì sao, nhất là dạng đàn ông

như Lục Cảnh Diệu, cảm giác sung sướng lấn át hẳn

12

nỗi lo bị vạch trần.

Ngay từ khi còn nhỏ Lục Cảnh Diệu đã không tin câu

“Thẳng thắn được khoan hồng”, đã thế đối tượng còn

là Tần Dư Kiều, anh có điên mới khai thật với cô

trước lúc kết hôn. Kết hôn rồi vẫn không an toàn

mấy, bởi vậy tốt nhất là đẻ thêm mấy đứa nữa.

Còn về phần Bạch Thiên Du, Lục Cảnh Diệu đã tính

đâu vào đấy cả rồi: Nói dối, giấu giếm và đánh

trống lảng, sau đó ném Hi Duệ lên sàn, nếu vẫn

không được, thì… phản kích thôi.

* * *

Ngày Hai mươi chín, Bạch Thiên Du bay tới thành

phố S. Trước hôm đó, Lục Cảnh Diệu thể hiện vô cùng

tốt trước mặt Tần Dư Kiều, chuyện gì cũng đặt cô

lên hàng đầu. Hơn nữa anh không chỉ thể hiện tốt

13

với cô, mà anh còn cho Bạch Diệu một đơn hàng vô

cùng béo bở; với nhà họ Tần ở thành phố G thì gửi

tặng rất nhiều quà Tết đặc biệt; tối đến anh còn

đích thần giúp Hi Duệ làm bài tập nghỉ đông, lúc

dạy bớt độc mồm độc miệng đi nhiều, khiến Lục Hi

Duệ rất bỡ ngỡ.

Thế nhưng lĩnh vực Lục Cảnh Diệu thể hiện tuyệt

nhất chính là ở trên giường, anh thay đổi thói quen

đánh nhanh của mình, không những kéo dài màn dạo

đầu, còn thêm vô số cử chỉ âu yếm dịu dàng, hầu hạ

tới mức Tần Dư Kiều vô cùng hài lòng.

Tuy Lục Cảnh Diệu biết rõ Bạch Thiên Du sắp tới,

thế nhưng vẫn ra vẻ không hay biết, anh đang đợi cô

chủ động nói cho anh nghe, nhưng tới tận tối hôm

Hai mươi tám, Tần Dư Kiều vẫn không nói gì.

14

Bởi vậy Lục Cảnh Diệu có chút sốt ruột.

“Kiều Kiều, mai chúng ta đưa Hi Duệ đi chơi sở thú

nhé.” Ngày mai đã là ngày Hai mươi chín. Tần Dư

Kiều im lặng nhoài lên gối, một lát sau Tần Dư Kiều

mới có chút phản ứng, cô cúi mặt xuống, nói, “Mai

mẹ em tới…”

Lục Cảnh Diệu thốt lên đầy kinh ngạc, “Mẹ tới rồi,

anh phải làm gì bây giờ…”

Thực ra mấy hôm nay Tần Dư Kiều luôn do dự, hôm nọ

cô trút giận xong thì hơi hối hận, bởi vậy mấy

ngày nay đang bối rối, khoảng thời gian này Lục

Cảnh Diệu có thể hiện tốt hơn nữa cô cũng không có

cảm giác gì. Duy chỉ có cuộc gọi tối qua của Tần

Ngạn Chi: “Kiều Kiều, năm hết Tết đến con đưa

Nguyên Đông về chơi nhé.”

15

Tần Dư Kiều lấy làm lạ, sau đó qua Tần Ngạn Chi

mới biết có người tặng một đống đồ Tết quý giá cho

nhà họ Tần với danh nghĩa của nhà họ Lục. Tần Ngạn

Chi biết cô và Lục Nguyên Đông hẹn hò, bởi vậy có

khả năng nghĩ đống đồ này là do Lục Nguyên Đông gửi

biếu.

Cô không còn trông mong ba mẹ sẽ quan tâm mình từ

lâu rồi, thế nhưng Tần Dư Kiều vẫn tức điên, trút

hết giận từ Bạch Thiên Du sang Tần Ngạn Chi. Khác

với Bạch Thiên Du, Tần Ngạn Chi sẽ dỗ dành cô, dỗ

xong sẽ cho cô nước xuống; còn Bạch Thiên Du mãi

mãi sẽ chỉ dạy bảo cô, dạy bảo xong thì vứt lại một

câu: “Con tự nghĩ đi, ngộ ra rồi thì bảo mẹ.”

Tuy vậy… Tần Dư Kiều vẫn hối hận vì đã nói với

Bạch Thiên Du những lời đó, đó chỉ là lời cô buột

16

miệng nói ra.

Cô giận Bạch Thiên Du và Tần Ngạn Chi ly hôn, cô

giận bà không quan tâm mình, cô giận vì một gia

đình đầy đủ lại tan nát dễ dàng đến thế.

Thực ra trước mặt bố mẹ, dù bạn có lớn đến nhường

nào vẫn chỉ là một đứa trẻ con. Trước mặt Hi Duệ,

Tần Dư Kiều mạnh mẽ như một người mẹ, nhưng ở bên

Tần Ngạn Chi và Bạch Thiên Du, cô cũng chỉ là một

đứa trẻ muốn được quan tâm.

* * *

Mẹ vợ tới, không cần Tần Dư Kiều dặn dò, Lục Cảnh

Diệu đã chuẩn bị đâu vào đấy, thậm chí còn lén dạy

Hi Duệ: “Nên nói gì, không nên nói gì, con biết hết

chưa… Dù Bạch Thiên Du có nhận con hay không, con

vẫn phải gọi bà ấy là bà ngoại, biết chưa?”

17

“Tại sao bà ngoại không nhận con ạ?” Lục Hi Duệ

ngẩng đầu nhìn Lục Cảnh Diệu, thử đoán: “Bà cũng bị

mất trí nhớ?”

Lục Cảnh Diệu liếc con trai, bẻ lại cổ áo cho

thằng bé: “Sao ba biết được, có thể con làm bà

không thích…”

Làm bà không thích? Lục Hi Duệ buồn bã cúi đầu, bà

ngoại sẽ ghét mình? Lời Lục Cảnh Diệu tạo thành

bóng ma trong tâm trí thằng bé, tới mức khi Lục

Cảnh Diệu đưa Lục Hi Duệ tới sân bay đón Bạch Thiên

Du, còn chưa thấy bà mà lòng bàn tay Lục Hi Duệ đã

đầy mồ hôi.

Năm giờ chiều Bạch Thiên Du mới tới sân bay, lúc

bà đi ra khỏi cửa kiểm soát an ninh, Tần Dư Kiều

vẫn chưa nhìn thấy mà Lục Cảnh Diệu chỉ thoáng cái

18

đã thấy mẹ vợ, sau đó vỗ lên vai cô: “Kiều Kiều, mẹ

tới rồi…”

Tần Dư Kiều nhìn Lục Cảnh Diệu đầy nghi ngờ: “Anh

đã gặp mẹ em rồi?”

Lục Cảnh Diệu cười nhếch mép: “Tiến sĩ Bạch tiếng

tăm lừng lẫy chứ ai, anh từng thấy ảnh trên mạng

rồi.” Nói xong vui vẻ ôm cô đi về phía Bạch Thiên

Du.Bạch Thiên Du trông rất trẻ, tất nhiên không

phải là kiểu cưa sừng làm nghé, mà chỉ là trông thì

không tưởng tượng nổi Bạch Thiên Du đã lên chức bà

rồi, hơn nữa cháu ngoại đã bảy tuổi.

Khái niệm bà ngoại Lục Hi Duệ học được từ ông bà

ngoại của bạn bè mình, hoặc là từ tivi. Bà ngoại

trong lòng thằng bé phải có nếp nhăn, gương mặt

hiền hậu, sẽ là bà lão thân thương lén bỏ kẹo và

19

tiền tiêu vặt vào túi thằng bé.

Đúng, phải già, già như ông nội ấy. Bởi vậy khi

Lục Hi Duệ nhìn thấy khuôn mặt trẻ trung của Bạch

Thiên Du, câu “bà ngoại” đã chuẩn bị tươm tất lại

không thốt ra nổi.

Lúc Hi Duệ nhìn bà ngoại, Bạch Thiên Du cũng nhìn

thằng bé chăm chú. Ngay từ cái nhìn đầu tiên, Bạch

Thiên Du đã có tính toán trong lòng rồi, bà bỗng

thấy đau đầu, đang định nói thì Lục Cảnh Diệu đã

vươn tay đón lấy hành lí của bà: “Mẹ, để con.”

Mẹ? Bạch Thiên Du lườm Lục Cảnh Diệu, rồi lại tiếp

tục quan sát Lục Hi Duệ.

Bình thường phần lớn thời gian Bạch Thiên Du đều

quan sát đủ loại địa chất dưới kính hiển vi, bởi

vậy ánh mắt có phần sắc bén. Ánh mắt sắc bén này

20

như tạc vào lòng Hi Duệ, khó tránh khỏi việc ảnh

hưởng tới hình tượng bà ngoại tốt đẹp trong lòng

thằng bé.

Thì ra không phải bà ngoại nào cũng hiền hậu ân

cần, ba nói đúng, quả nhiên bà ngoại không thích

nó.Tần Dư Kiều đặt tay lên vai Hi Duệ, vô cùng ra

dáng một người mẹ, sau đó cô gọi Bạch Thiên Du:

“Mẹ.”Bạch Thiên Du nghiêm túc gật đầu với cô một

cái.“Mẹ, không biết mẹ thích ở nhà hay khách sạn,

con đã bảo người chuẩn bị phòng ở nhà rồi, khách

sạn cũng đã đặt xong rồi.” Trong tất cả mọi người,

chỉ có mình Lục Cảnh Diệu cười.

Về phần Lục Hi Duệ, sau khi đã đàm phán xong với

ba rằng dù có thế nào cũng phải gọi bà ngoại thì đã

quay ngoắt đầu đi không nhìn Bạch Thiên Du từ lâu.

21

“Mong cậu đừng gọi tôi là mẹ.” Giọng Bạch Thiên Du

rất lạnh nhạt, sau đó lấy lại hành lí của mình,

“Ngoài ra cảm ơn ý tốt của cậu, tôi đã tự đặt phòng

ở khách sạn, không phiền cậu.”

Đời này Lục Cảnh Diệu chưa từng ăn trái đắng như

thế, bụng lén mắng nhưng nụ cười trên mặt còn rạng

rỡ hơn: “Vậy… tiến sĩ Bạch đặt phòng ở khách sạn

nào, con đưa bác đi.”

22

Hướng dẫn đọc sách: - Về trang chủ: - Đọc tiếp: Phím hoặc nút Trang tiếp- Mở lại: Phím hoặc nút Trang trước- Đầu chương: Đầu chương- Cuối chương: Cuối chương- Thoát: Thoát