Đầu chương Trang trước Trang tiếp Cuối chương Thoát
Thời gian đọc: 0
Hẹn hò nước Mỹ

Hẹn hò nước Mỹ

Ước mơ của con - Niềm vui của bố

Từ ngày Nam còn nhỏ, bố luôn nói với con rằng: Nam

lớn nhanh cố gắng phấn đấu để được đi du học nhé.

Và bố bày cái bản đồ thế giới ra trước mặt, bố mỉm

cười và khích lệ: Nam chọn đất nước mà mình thích

đến để du học đi nào.

Lần nào cũng thế, Nam đều chọn nước Mỹ.

Bố luôn cười xòa, xoa đầu rồi bế bổng Nam lên tay:

Ôi chao, cái thằng bé xíu mà thật là chính kiến,

lần nào cũng giống nhau cả.

Má Nam đỏ bừng, con khúc khích cười.

Rồi Nam rủ bố chơi trò chơi “xuất ngoại”.

Bố nằm ngửa, để hai bàn chân giả làm máy bay cho

Nam ngồi lên rồi bố nâng hai bàn chân của mình “cất

1

cánh”, đưa Nam bay vù lên. Tóc Nam bay lòa xòa.

Nam cười nhô hai cái răng thỏ xinh ơi là xinh. Và

tiếng cười của Nam lẫn trong lời bố giả làm tiếp

viên: Phi cơ chở giáo sư Đỗ Nhật Nam đi Mỹ thỉnh

giảng về thăm bố mẹ đang chuẩn bị hạ cánh xuống sân

bay Nội Bài...

Ôi chao là những trò chơi thương mến...

Giá mà có phép màu, bố mong ước được trở lại

những giây phút đó, có Nam ngồi gọn trên hai chân

bố, tóc tơ thơm mềm và nụ cười ngọt như quả ủ chín

vào mùa đông lạnh giá. Vị ngọt cứ thấm sâu vào tim

bố.

Bố nhớ lần đầu tiên bố cho Nam đi tàu Shinkansen ở

Nhật. Con nhỏ xíu đứng cạnh tàu chụp bao nhiêu là

ảnh. Khi ấy, bố đã thủ thỉ với con rằng, sau này

2

Nam lớn, Nam sẽ cho bố đi khắp bốn phương trời bằng

máy bay, bằng tàu siêu tốc nhé.

Nam gật đầu cái rụp, thò cái ngón tay bé xinh ra

ngoéo tay bố, như chắc chắn cho những dự định của

hai bố con.

Rồi thơ ấu lùi xa...

Rồi nước Nhật lùi xa...

Chỉ có những ước mơ là mãi mãi còn...

Năm ١٣ tuổi, một hôm Nam đột ngột tuyên bố: Con sẽ

đi du học ở Mỹ bố ạ.

Chao ôi, bố không diễn tả được cảm giác của mình

khi ấy. Có chút gì như vui mừng vì con đã sớm

trưởng thành lại có chút gì như hụt hẫng chênh

chao.Xa con khi con mới ١٣ tuổi là điều bố chưa

thể hình dung đến, chưa từng tính đến, ngay cả

3

trong những giấc mơ.

Nhưng bố biết, bố khó có thể ngăn cản đam mê của

con.Và cũng bởi như có một sự trùng hợp trong vòng

quay số phận, bố cũng đã xa nhà đi học trường

chuyên năm ١٣ tuổi. Và bố đã một mình tự lập bươn

chải nỗ lực hết mình từ ngày đó.

Nên bố tin vào sự trùng phùng duyên nợ với con số

١٣, với cái dấu mốc diệu kỳ ấy...

Và con lên đường trong nỗi nhớ ngác ngơ bần thần

của bố.

Đêm đầu tiên khi mẹ đưa con sang Mỹ, một mình bố

đánh vật với nỗi thương nhớ cồn cào...

Nỗi thốc nghẹn trong tim khiến bố rã rời.

Bố âm thầm giấu bóng mình vào đêm, như người ta

nén một nắm tro âm ỉ cháy. Nỗi nhớ bốc lên từ từ ủ

4

suốt từng chân tóc. Bố đếm bóng đêm qua trùng trùng

lớp lớp những kỉ niệm về con.

Và rồi bức ảnh đầu tiên con gửi về, thật kì lạ là

ảnh về nước Nhật, khi con dừng chân transit tại sân

bay Narita ở Tokyo. Con cười tươi. Như cái ảnh con

chụp bên tàu Shinkansen hay cạnh rừng lá đỏ năm

nào khi cả nhà mình còn ở bên đó.

Bố thấy lòng mình đã dịu đi rất nhiều.

Rồi con gửi tặng bố mẹ nhiều ảnh về nước Mỹ, về

nơi con sống. Kì lạ là ảnh nào bố cũng thấy đôi mắt

con buồn rươm rướm. Bố đã thương con biết mấy.

Nhưng bố luôn tự nhủ là bố tin vào sự gắng gỏi của

con.

Và rồi đúng như bố nghĩ, con liên tiếp đạt những

giải thưởng, những thành tích đáng ghi nhận ngay từ

5

năm học đầu tiên.

Đến tận năm thứ hai con vào trường mới, bố mới

sang được nước Mỹ cùng con.

Nước Mỹ đón bố bằng mùa thu vàng lá. Nó cho bố cảm

giác như nước Nhật năm nào. Nên bố thấy nước Mỹ xa

xôi mà thật gụi gần.

Lần đầu tiên được đến ngôi trường của con, lòng bố

đã tràn ngập niềm vui.

Trường con đẹp như một bức tranh. Mọi thứ ấm áp và

thân thiện quá.

Bố vui mừng biết bao khi nghĩ đến con sẽ có những

năm tháng sinh sống và học tập ở nơi này.

Và chính trong khung cảnh đó, trong sự yêu thương

đùm bọc của thầy cô, con tiếp tục được phát huy

những sở thích của mình.

6

Con học hát, con đi thi hợp xướng, con chụp ảnh,

con tham gia các câu lạc bộ, con làm thơ, con viết

văn, con chơi đàn... Con làm tất cả những điều đó

nhẹ nhàng đầy niềm vui sống.

Con muốn truyền tất cả những điều đó đến với bạn

bè, đến với những ai cùng nuôi dưỡng ước mơ du học

như con.

Qua những cuốn sách con viết. Từ Đường xa con hát

đến Hát cùng những vì sao... Và bây giờ là Hẹn hò

nước Mỹ.

Nước Mỹ qua cách nhìn của con khác với cách nhìn

của bố hay của mẹ.

Nó tràn đầy những điều mới mẻ, tràn đầy những điều

thú vị, tràn đầy niềm lạc quan khám phá, tìm

tòi...Con đã hẹn với nước Mỹ như người ta hẹn một

7

tình yêu. Con đã hẹn với nước Mỹ như người ta hẹn

một nỗi mong chờ dịu dàng tha thiết...

Và rồi con đã đến.

Và rồi con lại nhớ về ngôi nhà mình, nơi có giàn

hoa tường vi nở âm thầm, nơi có mẹ ngồi đọc sách

bên cửa sổ và nơi có bố âm thầm quay bóng nhớ vào

đêm.Tất cả những điều đó, khi đọc Hẹn hò nước Mỹ

bố mới được biết, bố mới chạm được vào góc tâm hồn

bé bỏng của con.

Nên bố thương lắm, bố yêu cuốn sách này lắm lắm.Nó

như một ánh mắt ngộ nghĩnh tròn đầy khao khát mở

ra trước cuộc đời này.

Bố may mắn được làm biên tập cho tất cả những cuốn

sách con từng viết, nhưng cuốn này bố thấy thú vị

nhất. Vì rất nhiều điều bố mới biết lần đầu, về

8

con, về nước Mỹ.

Nên bố ước ao có nhiều bạn trẻ đọc được cuốn sách

này, đọc và xem, đọc và nghĩ để cảm nhận và để nuôi

trong mình những ước mơ.

Để mang trong mình một cuộc hẹn...

Với tương lai...

Cảm ơn con, chàng trai của bố!

Đỗ Xuân Thảo

9

Hướng dẫn đọc sách: - Về trang chủ: - Đọc tiếp: Phím hoặc nút Trang tiếp- Mở lại: Phím hoặc nút Trang trước- Đầu chương: Đầu chương- Cuối chương: Cuối chương- Thoát: Thoát