Đầu chương Trang trước Trang tiếp Cuối chương Thoát
Thời gian đọc: 0
Hát cùng những vì sao

Hát cùng những vì sao

Nhà xuất bản Lao động

175 Giảng Võ - Đống Đa - Hà Nội

Tel: (04) 3851 5380

Fax: (04) 3851 5381

Website: www.nxblaodong.com.vn

Công ty Cổ phần Sách Thái Hà

119 C5 Tô Hiệu - Cầu Giấy - Hà Nội

Tel: (04) 3793 0480

Fax: (04) 6287 3238

Website: www.thaihabooks.com

Chịu trách nhiệm xuất bản: Võ Thị Kim Thanh

Biên tập viên: Lê Thị Hằng

Sửa bản in: Hoàng Hạnh

Trình bày: Thu Hiền

1

Thiết kế bìa và minh họa: Wazza Pink

Hát cùng những vì sao

Bản quyền tiếng Việt © 2016 Đỗ Nhật Nam

Cuốn sách được xuất bản theo thỏa thuận bản quyền

giữa Công ty Cổ phần Sách Thái Hà và Tác giả Đỗ

Nhật Nam.

Không phần nào trong cuốn sách này được sao chép

hoặc chuyển sang bất cứ dạng thức hoặc phương tiện

nào, dù là điện tử, in ấn, ghi âm hay bất cứ hệ

thống phục hồi và lưu trữ thông tin nào nếu không

có sự cho phép bằng văn bản của Công ty Cổ phần

sách Thái Hà.

Biên mục trên xuất bản phẩm của Thư viện Quốc gia

Việt Nam

Đỗ Nhật Nam

2

Hát cùng những vì sao / Đỗ Nhật Nam. - H. : Lao

động ; Công ty Sách Thái Hà, 2016. - 111tr. : minh

hoạ ; 18cm

ISBN 9786045955819

1. Văn học hiện đại 2. Thơ 3. Việt Nam

895.92214 - dc23

LDF0068p-CIP

In 2.000 cuốn, khổ 18x18 cm tại Công ty Cổ phần in

sách Việt Nam, địa chỉ: 22B Hai Bà Trưng, Hà Nội.

Số đăng ký KHXB: 194-2016/CXBIPH/24-14/LĐ. Quyết

định xuất bản số: 124/QĐ-NXBLĐ, cấp ngày

19/2/2016. In xong và nộp lưu chiểu Quý I/2016.

Mục lục

Lời giới thiệu 7

Lời nói đầu 15

3

Bình yên 19

Texas vào hè 22

Bâng khuâng 24

Trở về tuổi thơ 28

Nghề của bố 30

Mẹ hiền hòa 34

Tháng Bảy mùa thi 37

Như bố đã từng yêu 40

“Dị nhân” của anh 43

Hai bờ yêu thương 46

Giọt sương tâm hồn 49

Mùa mưa ngâu 52

Dặn mẹ 56

Em vắng nhà 60

Nơi mẹ ở là thiên đường 63

4

Vì mẹ là mẹ của em 66

Hát lời ru cây 70

Những điều con không thích Bố 73

Có Bố làm thầy giáo 77

Xin đừng giết trẻ em Syria 80

Vì em là một phần của nước Pháp hào hoa 84

Như những giọt sương đêm 86

Lá thư cuối năm 89

Một số bài thơ song ngữ minh họa tranh vẽ của họa

sĩ nhí Vũ Tuấn Kiệt 95

Lời giới thiệu

Tôi biết cu Nam (cách tôi vẫn thường gọi Nhật Nam

một cách thân mật) từ khá lâu, bắt đầu từ khi cu

cậu làm chương trình Chúc bé ngủ ngon. Lúc ấy, tôi

chưa có ấn tượng nhiều về Nam, chỉ biết đó là một

5

cậu nhóc già đời, có cái giọng ngồ ngộ và rất dễ

thương. Chỉ vậy thôi. Tôi thật sự thân thiết và yêu

mến Nam kể từ khi tôi mời cậu đến nói chuyện với

sinh viên trường Đại học Ngoại ngữ nơi tôi giảng

dạy. Hôm ấy cu cậu mặc quần sooc, tay cầm quả bóng,

tung tẩy bước vào giảng đường. Và trước hàng trăm

anh chị sinh viên, cu cậu thao thao nói về phương

pháp học tiếng Anh, về tầm quan trọng của việc đọc

sách, về cách lên kế hoạch, về cách tư duy... Cả

giảng đường đi từ thú vị đến ngạc nhiên và khâm

phục. Tình bạn hai bác cháu bắt đầu từ đó.

Chơi với cậu nhóc rồi, tôi mới thấy Nam thông minh

nhưng đáng yêu và hồn nhiên hết sức. Khác hẳn với

những gì người ta thường nghĩ về Nam.

Và tôi mê cu cậu. Mê thơ mê văn của cu cậu, một

6

cách không cưỡng lại được.

Khi Nam ra tập thơ Đường xa con hát, tôi coi đó là

cuốn sách “gối đầu giường” của mình. Cứ trước khi

đi ngủ tôi lại mang ra đọc, lẩm nhẩm đến thuộc

lòng. Và khi giảng dạy ở bất kì lớp học nào, tôi

cũng có mục đọc thơ cu Nam. Tôi mong muốn sinh viên

của mình biết sống sâu sắc, nhân văn và có tâm hồn

như cu cậu.

Nhưng tôi cũng “ghét” thơ Nam. Có lần tôi comment

dưới bài thơ của Nam là: Nam “ác” quá, cứ làm bác

khóc mỗi khi đọc thơ con. Có nhiều bài, tôi chỉ đọc

được đến nửa chừng vì nước mắt ướt cả màn hình.

Những rung động sâu xa từ những con chữ giản dị

khiến tôi nghĩ, bất cứ người đọc nào cũng xúc động

rưng rưng.

7

1. Thơ Nam là những câu chuyện giản dị và rất đỗi

thân thương về bố mẹ: Nam du học xa nhà, nỗi nhớ

thương bố mẹ được cất lên thành những vần thơ. Mà

bố Thảo và mẹ Điệp thì tỉ mỉ lắm, khéo léo lắm,

biết cách coi Nam như bạn nên Nam dễ dàng bộc bạch

tình cảm của mình. Nam viết về bố với tất cả lòng

biết ơn, yêu kính trân trọng. Đôi lúc có chút trách

lẫy dịu dàng như trong Những điều con không thích

bố. Nhưng trách chỉ để mà yêu, để thấy nỗi nhớ da

diết trong lòng. Thật tuyệt vời, một cu con 14 tuổi

lại có thể viết về bố như viết về một người bạn

tri âm tri kỉ. Xem chừng bố cũng có nhiều “lỗi

lầm”, ví như bố là người cả lo cả nghĩ, đa đoan,

mau nước mắt, rồi “ga lăng” đến bực mình... Dưới

con mắt của Nam, bố luôn là chỗ dựa tinh thần tuyệt

8

vời cho cả hai mẹ con. Tôi đoán ông bố nào khi đọc

những dòng thơ Nam viết về bố cũng có chút “gato”

và sau đó là xem lại chính mình, để làm bạn với con

tốt hơn. Để mỗi chiều, sau giờ làm, chúng ta sẽ ít

thấy những ông bố sà vào quán nhậu. Để có nhiều

thêm những ông bố biết chăm chút cho đời sống tinh

thần của con, cho con vui chơi, cho con mở mang

hiểu biết và tích lũy kĩ năng sống, rèn cho con

đường ăn nhẽ ở từng chút, từng chút... Đấy! Thơ Nam

cứ “nhẹ như không” mà có sức lan tỏa trong cộng

đồng như thế.

Đọc thơ Nam, tôi mới càng hiểu những đúc kết về

vai trò của người bố và người mẹ trong nhận định:

Mẹ như cây cỏ nhánh thấp cành gần cho các con xúm

xít vây quanh, bố như cây cổ thụ, xòe tán rộng

9

nhánh cao chở che cho những đứa con. Bởi vậy mỗi

đứa con khi nghĩ về bố, luôn thấy chan chứa lòng

biết ơn và yêu thương vô hạn. Bố của Nam quả đúng

là người mau nước mắt. Nhiều khi đọc bài thơ mới

của Nam, gọi điện cho “bác Hoa bếu” nói câu trước

câu sau đã thấy giàn giụa nước mắt. Nam đáng yêu

đâu có biết mình đã “vô tình gây thương nhớ” nhiều

đến thế nên con cứ làm thơ về bố bằng trái tim

trong sáng thánh thiện mà không kém phần sâu sắc

tinh tế. Và người đọc cũng vì thế mà cứ yêu Nam,

yêu cái gia đình nhỏ bé ấm áp của Nam...

Với mẹ thì khỏi nói, Nam “dành cho mẹ một vị trí

đặc biệt”. Cách Nam viết thơ về mẹ cũng rất khác so

với viết cho bố. Có gì đó dịu dàng, tha thiết. Có

gì đó ân cần, chia sẻ. Nam thương yêu mẹ bằng trái

10

tim của người đàn ông dung dị và sâu sắc. Trước

ngày trở lại Mỹ, Nam viết thơ Dặn mẹ: Ngày mai em

đi xa/ Mẹ đừng buồn mẹ nhé/ Chín tháng nhanh như

mây/ Trôi lang thang ngoài ngõ... Những câu thơ cứ

thế từ tâm hồn Nam tràn ra đầu ngọn bút. Quả thực

đó là những lời “dặn mẹ” vì chỉ có những người con

biết lo toan, thấu cảm và thương mẹ đến tận cùng

mới dặn dò mẹ tỉ mỉ và chi tiết đến thế: Mẹ đừng

rơi nước mắt/ Đừng khóc lúc chiều buông/ Đừng quên

ngàn câu hát/ Cho thềm nhà nở hoa.

Những hình ảnh Nam chọn lọc để viết về mẹ cũng

đẹp, cũng trong sáng đến không ngờ. Nam ví giọng mẹ

là giọt sương lăn tròn long lanh như giọt nước.

Nam nhìn những dòng nước mắt mẹ tựa ánh sao trên

bầu trời New York. Xúc cảm về mẹ dồi dào khiến

11

những dòng thơ nhẹ như “ánh mặt trời, như ánh trăng

đêm”. Và tôi tin, mỗi bà mẹ khi đọc thơ Nam đều

tìm thấy hình ảnh mình trong đó. Và rồi ai cũng

thấy mình yêu con mình thêm, yêu cuộc sống này

thêm, yêu thiên chức cao quý tuyệt vời mà tạo hóa

đã dành cho mình. Thơ Nam “bếu” tuyệt vời ở chỗ đó.

2. Thơ Nam là góc nhìn đa chiều sâu sắc về cuộc

đời.Thơ Nam viết những gì con cảm nhận về cuộc

sống sâu sắc đến không ngờ. Hãy đọc những bài thơ

con viết về vụ khủng bố ở Paris, về em bé tị nạn

Syria... sẽ thấy rõ điều này. Từng vần thơ chất

chứa niềm cảm thông, đau xót, sự sẻ chia đến tận

cùng. Có những câu thơ đầy ám ảnh: Em nằm xuống

chôn hận thù chôn chua xót/ Nước Pháp ôm em liệm

12

khúc ru tình/ Thôi tim nhé xin ngàn lần tha thứ/ Vì

em là một phần của nước Pháp hào hoa. Những ngày

Nam viết bài thơ ấy cũng là lúc Paris “đang cuộn

trào máu và nước mắt”. Nam thẫn thờ buồn, con thay

avatar liên tục hình lá cờ nước Pháp. Con buồn đến

mức không muốn nhắn tin cho bố mẹ, điều ít thấy ở

Nam. Và cứ thế bài thơ ra đời. Nam khắc họa hình

ảnh Paris trong trận khủng bố đầy đau xót nhưng vẫn

là một “nước Pháp hào hoa”, một nước Pháp biết mở

rộng lòng ôm ấp những nạn nhân trong cuộc khủng bố

để “liệm khúc ru tình”. Thật khó có thể hình dung

những suy nghĩ chín chắn nhân văn đến vậy lại ở một

cậu bé 14 tuổi!

Nam cũng biết trải lòng với những gì mà con bắt

gặp trong cuộc sống hàng ngày. Nhìn những ông bố bà

13

mẹ đưa con đi thi đại học trong cái nắng cháy da,

Nam “nhập vai” để hiểu, cảm thông và chia sẻ. Rồi

con trăn trở day dứt: “Thương biết bao giọt nước

mắt những người cha/ Và xót xa giọt mồ hôi những mẹ

quê lam lũ/ Tìm ra lối đi nào cho cuộc đời thôi

vần vũ/ Hay cứ phải cược ‘số phận’ mình... trong

những cuộc thi?”.

Nam dành không ít những vần thơ để viết về những

người thân yêu quanh mình. Con viết về Kiệt, “cậu

bé dị nhân” mà Nam yêu thương như em trai. Và cả về

tôi, bác Hoa Bếu của con: “... Trong tâm hồn như

có giọt sương tan/ Bác hay mủi lòng, hay rơi nước

mắt/ Gặp những cảnh đời khó khăn lòng hay the thắt/

Bác Hoa ‘cồng kềnh’ mà run rẩy quá đi thôi”. Khi

đọc bài thơ này, bạn bè thân thiết của tôi đều nói:

14

Thơ Nam miêu tả quá chính xác và chân thực về hình

dáng và tính tình của bác Hoa. Cái tài của Nam là

thế, chỉ bằng vài dòng thơ mộc mạc con đã có thể

dựng lại chân dung những người mình yêu thương một

cách thật kì tài. Bởi con viết bằng trái tim và từ

trái tim con yêu thương tha thiết...

Tôi viết những lời giới thiệu cho tập thơ của “cu

Nam” bằng cảm xúc, bằng tình cảm của một người bác,

một người bạn vong niên. Với tôi, “cu Nam” thật

đặc biệt bởi trí thông minh cảm xúc tuyệt vời.

Nguồn trí tuệ xúc cảm ấy lại được bố Thảo, mẹ Điệp

dày công nuôi dưỡng vun đắp. Và thơ Nam chỉ là sự

kết tinh của quá trình nuôi dưỡng tràn đầy lòng từ

ái đó mà thôi.

Để tạo nên những viên ngọc trai lấp lánh, mỗi con

15

trai đều mang trong mình một vết cứa. Mặc đau đớn,

loài trai luôn biết tự tiết ra một loại chất đặc

biệt bọc lấy chỗ vết thương và lâu dần tạo thành

viên ngọc quý. Từ sự hoài thai của viên ngọc trai,

tôi chợt nghĩ về quá trình trưởng thành của Nam.

Cũng có nhiều khó khăn, sóng gió, nhưng bằng nghị

lực, bằng niềm yêu thương, chở che và nâng đỡ vô bờ

của bố mẹ, bằng trái tim đầy ắp niềm lạc quan,

niềm vui sống, Nam đã tạo được những “viên ngọc”

lấp lánh. Và tập thơ Hát cùng những vì sao là một

trong những viên ngọc của chuỗi hạt yêu thương mà

Nhật Nam mang đến cho đời.

Nhớ về Nam, trong tôi tràn ngập niềm yêu thương và

cả khâm phục. Nam đang lan tỏa khát vọng, Nam đang

truyền thông điệp yêu thương đến với các bạn cùng

16

tuổi, đến với nhiều bậc phụ huynh và cả cộng đồng.

Đừng băn khoăn sau này Nam sẽ trở thành ai. Chỉ cần

trong mỗi bước đi trên hành trình của mình, Nam

luôn nhắn nhủ đến mỗi người về lòng đam mê học vấn,

sự giàu có của tâm hồn và niềm khao khát trưởng

thành. Đó là ý nghĩa của những gì mà Nam đã và đang

đóng góp cho xã hội, cho cộng đồng.

Bạn cầm Hát cùng những vì sao trên tay và tôi tin

bạn sẽ nghe thấy những tiếng hát như khúc nhạc hoan

ca của đất trời, của lòng người cất lên tự trái

tim mình!

PGS. TS. NGUYỄN THỊ PHƯƠNG HOA

Lời nói đầu

Ngày còn ở nhà, những đêm hè trăng sáng, mẹ thường

rủ cháu lên sân thượng ngắm trăng sao. Cháu đã yêu

17

những vì sao từ ngày ấy. Cháu luôn mơ ước sẽ có

ngày mình được đặt chân lên những hành tinh xa xôi,

sẽ tìm hiểu những vì sao và vũ trụ bao la.

Khi cháu xa nhà, kỉ niệm về những đêm hè cùng

trăng sao ấy cứ sáng mãi trong lòng cháu. Và mỗi

đêm, cháu vẫn mở cửa sổ để lặng lẽ ngắm những vì

sao long lanh giữa trời khuya.

Nhiều người con xa quê lấy cây cối quanh làng như

cây gạo, cây tre, cây đa làm “tiêu” cho nỗi nhớ của

mình, còn cháu, một đứa con du học xa Tổ quốc lại

lấy những vì sao làm “tiêu” cho nỗi nhớ của mình.

Cháu tưởng tượng ra, những ngôi sao ấy chính là

những món quà bố mẹ cháu chuyển cho cháu từ quê

nhà. Bố mẹ đã gửi gắm vào đó tất cả tình yêu, niềm

vui, niềm hy vọng và “đặt” nó lên bầu trời để đêm

18

đêm, cháu được ngắm nhìn. Chính vì thế, cháu yêu

những vì sao trên bầu trời đêm thăm thẳm. Và cũng

chính từ đó, tập thơ Hát cùng những vì sao ra đời.

Hát cùng những vì sao là khúc hát của niềm vui.

Bởi khi viết những vần thơ này, trong tim cháu ngập

tràn niềm vui về những kỉ niệm xưa cũ, khi cháu

còn ở trong vòng tay ấm áp, hiền hòa của bố mẹ.Hát

cùng những vì sao là khúc hát của tình yêu. Bởi

cháu viết bằng tình yêu tha thiết với bố mẹ, với

ông bà, cô bác, họ mạc và với cỏ cây vạn vật.Hát

cùng những vì sao cũng là khúc hát của nỗi nhớ. Tuy

đã xa nhà hơn một năm nhưng chỉ nhắc đến từ NHÀ là

tim cháu đã đong đầy nỗi nhớ. Cháu hiểu mình chưa

đạt đến những kĩ thuật của việc làm thơ. Cháu đơn

thuần chỉ ghi lại những “lời hát” vang lên tự trong

19

tim. Và cháu thấy thật vui khi những vần thơ của

mình được mọi người đón nhận. Mỗi lần đăng thơ

xong, bao giờ Bố cháu cũng nhắn tin thật dài qua

Facebook để nói về cảm xúc của bố. Bố gọi đó là

những “ánh sao trong lòng” Bố. Cháu thật cảm động

khi nghe Bố tâm tình. Vì thế, cháu tiếp tục viết

như một cách để duy trì “ánh sao” đó, để lòng Bố Mẹ

luôn ấm áp, tin yêu.

Vì thế, tập thơ này trước hết là dành tặng Bố Mẹ

của con. Một cách âm thầm và lặng lẽ, Bố Mẹ đã luôn

bên con. Dù biết con sẽ không bao giờ thành nhà

thơ nhưng Bố Mẹ vẫn luôn muốn con ghi lại những cảm

xúc từ trong tâm hồn. Bởi Bố Mẹ biết, khi đó, con

được trở về là đứa trẻ vụng về mà yêu thương Bố Mẹ

vô bờ.

20

Cháu cũng xin cảm ơn các cô, các chú, các bác...

đã luôn đồng hành và ủng hộ những vần thơ chân

thành, giản dị của cháu.

Xin cảm ơn người bạn nhỏ - Tuấn Kiệt, mỗi lần nghĩ

tới em là anh như nghĩ về một đứa em trai. Chính

em là “chất xúc tác” để tập thơ ra đời, để anh em

mình có thể song hành, ngay cả trong hành trình

nghệ thuật.

Cảm ơn bác Nguyễn Mạnh Hùng, các cô các chú trong

Công ty Cổ phần Sách Thái Hà đã yêu những cuốn sách

cháu viết, đã nâng niu những “tài sản” tinh thần

đó từ những ngày đầu, khi có những bài cháu viết

tay còn sai lỗi chính tả.

Và cuối cùng, lời cảm ơn đáng yêu, cháu dành cho

những độc giả của mình. Cháu hy vọng mọi người đã

21

có những giây phút thú vị khi Hát cùng những vì

sao.Đỗ Nhật Nam

22

Hướng dẫn đọc sách: - Về trang chủ: - Đọc tiếp: Phím hoặc nút Trang tiếp- Mở lại: Phím hoặc nút Trang trước- Đầu chương: Đầu chương- Cuối chương: Cuối chương- Thoát: Thoát