Đầu chương Trang trước Trang tiếp Cuối chương Thoát
Thời gian đọc: 0
Gã Cướp Biển Quý Tộc

Johanna Lindsey

GÃ CƯỚP BIỂN QUÝ TỘC

Người dịch: Bùi Khánh Vân

Chương1

Năm 1818, London

Georgina Anderson ngửa cái thìa lên, xoay ngược nó

lại, đặt một miếng củ cải xắt nhỏ lấy từ đĩa của

nàng vào lòng thìa, vít đầu thìa xuống và bắn miếng

củ cải sang phía bên kia căn phòng. Tuy không

trúng con gián béo mầm mà nàng đang nhắm tới, nhưng

“viên đạn” của nàng cũng đủ làm cho nó sợ khiếp

vía. Miếng củ cải va bộp vào tường chỉ cách mục

tiêu của nàng có vài inch, khiến nó quáng quàng lẩn

trốn vào khe nứt gần nhất trên vách tường. Mục

đích đã hoàn thành. Chỉ cần không nhìn thấy những

1

con quái vật bé tí gớm ghiếc đó, nàng có thể vờ như

không phải ở chung phòng với chúng.

Nàng quay lại với bữa tối đang ăn dở, nhìn chằm

chằm món luộc nhạt nhẽo đó trong một thoáng, rồi

nhăn nhó gạt cái đĩa sang một bên. Lúc này đây,

nàng sẵn sàng đánh đổi mọi thứ để có được một bữa

ăn đủ bảy món ngon lành, bổ dưỡng do chính tay

Hannah nấu nướng. Sau mười hai năm làm đầu bếp cho

nhà Anderson, Hannah rất biết cách chiều chuộng

khẩu vị của từng thành viên trong gia đình và

Georgina đã mơ tưởng đến tài nấu ăn của bà hàng

tuần nay rồi, điều đó cũng chẳng có gì lạ sau cả

tháng trời phải lênh đênh trên một con tàu đi biển.

Từ khi đặt chân đến nước Anh năm ngày trước, nàng

mới chỉ được thưởng thức một bữa ăn ngon duy nhất,

2

đó chính là cái đêm họ lên bờ, khi Mac đưa nàng đến

một nhà hàng sang trọng ngay sau khi họ nhận phòng

ở khách sạn Albany. Họ đã phải rời khỏi Albany

ngay ngày hôm sau để tới những chỗ trọ rẻ hơn nhiều

lần. Đó cũng là việc bất đắc dĩ vì sau khi quay về

khách sạn, họ phát hiện ra toàn bộ tiền bạc trong

hành lý đã không cánh mà bay.

Georgie, như nàng được gia đình và bạn bè gọi một

cách âu yếm, không thể quy kết trách nhiệm cho

khách sạn vì nàng biết như thế là không đúng, bởi

lẽ nàng và Mac đều bị mất trộm, nhưng họ lại ở

những phòng khác nhau, thậm chí là trên những tầng

khác nhau. Chắc chắn chuyện mất mát này đã xảy ra

lúc hành lý của họ được xếp chung một chỗ trên

chặng đường dài từ bến cảng ở khu Đông đến đường

3

Piccadilly ở khu Tây, nơi khách sạn Albany trứ danh

tọa lạc, khi mấy cái rương hành lý được buộc trên

mui chiếc xe ngựa mà họ đã thuê, với tay đánh xe và

gã phụ việc ngồi trên đó, trong khi nàng và Mac mê

mải thưởng lãm những cảnh vật đầu tiên của thành

phố London đang lọt vào tầm mắt.

Nhưng vận xui của họ đâu chỉ bắt đầu từ lúc đó. Nó

thậm chí bắt đầu từ lúc họ mới tới nước Anh tuần

trước và thấy rằng con tàu không thể cập bến và nó

có thể phải tạm trú ở đâu đó tới tận ba tháng trước

khi kiếm được một chỗ để dỡ hàng trên bến cảng.

Hành khách thì may mắn hơn vì họ có thể đi xuồng

vào bờ. Song họ vẫn phải đợi mất vài ngày.

Nhưng chuyện đó thì có gì đáng ngạc nhiên đâu cơ

chứ! Nàng đã biết trước về vấn đề tắc nghẽn giao

4

thông trên sông Thames, một vấn đề rất nghiêm trọng

bởi vì các con tàu đến đây theo mùa, hoàn toàn phụ

thuộc vào cái thời tiết đỏng đảnh và những cơn gió

thất thường. Con tàu nàng đi chỉ là một trong cả

tá tàu cùng lúc đổ về đây từ nước Mỹ xa xôi. Ngoài

ra còn có hàng trăm chiếc tàu khác đến từ khắp nơi

trên thế giới. Vấn đề tắc nghẽn giao thông kinh

hoàng này chính là một trong những lý do khiến gia

đình nàng loại bỏ London khỏi tuyến giao thương của

họ ngay từ trước chiến tranh. Thực ra, các tàu

buôn của hãng Skylark Line đã tránh xa London từ

năm 1807 khi nước Anh bắt đầu phong tỏa một nửa

châu Âu trong cuộc chiến với nước Pháp. Việc buôn

bán với Viễn Đông và Tây Ấn mang lại cho Skylark

lợi nhuận tương đương mà lại ít rắc rối hơn nhiều.

5

Ngay cả sau khi đất nước nàng đã giải quyết xong

những mâu thuẫn với nước Anh bằng một hiệp ước được

ký vào cuối năm 1814, Skylark Line vẫn tránh buôn

bán với nước Anh, bởi vì việc kiếm được kho hàng

vẫn là một vấn đề khó nhằn. Hầu như lần nào những

hàng hóa dễ hư hỏng cũng buộc phải để lại trên bến

cảng, phó mặc cho môi trường tự nhiên và những tên

trộm ranh ma - những kẻ ăn cắp nửa triệu pound hàng

hóa mỗi năm. Và nếu thiên nhiên không hủy hoại

những món hàng đó, thì bụi than bao quanh toàn bộ

khu vực bến cảng cũng làm ảnh hưởng đến chúng.

Vậy nên chẳng việc gì phải chuốc lấy tổn thất và

bực mình khi mà những tuyến giao thương khác cũng

mang lại nhiều lợi nhuận cho họ. Đó là lý do

Georgina không đến London trên con tàu Skylark và

6

cũng là lý do nàng sẽ không tìm thấy một con tàu

Skylark để đi miễn phí về nhà. Đó sẽ là vấn đề cuối

cùng mà họ phải đối mặt, bởi vì hiện giờ cả Mac và

nàng chỉ còn lại hai mươi lăm đô la, là số tiền mà

họ mang theo trên người lúc xảy ra vụ mất trộm và

họ không biết số tiền ít ỏi đó sẽ duy trì được bao

lâu nữa - đây chính là nguyên nhân khiến Georgina

phải tạm trú trong một căn phòng trọ bên trên một

quán rượu ở khu Southwark.

Một quán rượu! Nếu các anh nàng mà biết được thì…

nhưng có khi họ đã giết nàng ngay từ lúc nàng mới

ló mặt về nhà rồi vì cái tội đi biển mà không thèm

thông báo gì với họ, trong lúc mỗi người bọn họ đều

đang ở một nơi nào đó của thế giới trên chiếc tàu

riêng, nhưng quan trọng hơn là, nàng đã đi mà không

7

được họ cho phép. Ít nhất nàng cũng sẽ bị cắt tiền

chu cấp trong cả một thập kỷ, bị nhốt trong phòng

tới vài năm và bị từng người đánh cho vài roi…

Thật ra, có lẽ họ sẽ chỉ mắng mỏ nàng một trận nên

thân thôi. Nhưng chỉ cần nghĩ đến cảnh cả năm ông

anh trai già dặn và cao lớn hơn Georgina rất nhiều

đều đồng lòng cao giọng trút cơn giận dữ vào nàng,

khi nàng biết mình hoàn toàn xứng đáng hứng chịu

điều đó, là Georgina đã cảm thấy run bắn lên rồi.

Song, thật không may, điều đó cũng chẳng ngăn được

Georgina tới Anh chỉ với Ian MacDonell đi theo hộ

tống, mà ông ấy lại chẳng phải bà con thân thích gì

của nàng. Đôi lúc Georgina phải thắc mắc hay là sự

khôn ngoan được ban phát cho gia đình nàng đã

không được truyền lại cho nàng lúc nàng ra đời

8

chăng.

Có tiếng gõ cửa vang lên đúng lúc Georgina đẩy ghế

đứng dậy từ chỗ chiếc bàn ăn nhỏ chỉ dành cho một

người. Nàng phải kìm lại câu “mời vào” đơn giản mà

nàng thường bật ra một cách tự nhiên. Đó vốn là

thói quen từ nhỏ vì bất cứ ai gõ cửa phòng nàng đều

là người hầu hoặc người nhà và được phép vào

phòng. Cũng phải thôi, bởi trong suốt hai mươi hai

năm qua, nàng chưa bao giờ ngủ ở đâu ngoài chiếc

giường của mình, trong căn phòng của mình, trong

ngôi nhà của mình ở Bridgeport, Connecticut; hoặc

trên cái võng của một con tàu Skylark, ít nhất là

cho đến tháng trước. Dĩ nhiên, không ai có thể vào

phòng khi cửa khóa, dù nàng có mời họ vào hay

không. Mac đã liên tục căn dặn nàng lúc nào cũng

9

phải khóa cửa cẩn thận, ngay cả khi căn phòng xa

lạ, tồi tàn này còn chưa đủ sức thuyết phục

Georgina rằng nàng đang ở xa nhà và không nên tin

tưởng ai trong cái thành phố đầy rẫy tội ác và

không mến khách này.

Nhưng vị khách vừa gõ cửa ấy là người quen của

Georgina, cái giọng Scotland đặc sệt đang gọi nàng

ngoài đó còn là của ai khác ngoài Ian MacDonell

chứ. Nàng mở cửa cho ông, rồi bước tránh sang một

bên khi ông thong thả đi qua ngưỡng cửa, thân hình

cao lớn dường như choán hết cả căn phòng nhỏ.

“Có chút may mắn nào không chú?”

Ông khịt mũi trước khi ngồi xuống cái ghế mà nàng

vừa bỏ trống. “Còn tùy vào cách nhìn nhận của con,

con gái ạ.”

10

“Không phải lại đi theo đường vòng nữa đấy chứ?”

“Phải đấy, nhưng còn tốt hơn là một cái ngõ cụt,

ta nghĩ vậy.”

“Con cũng nghĩ thế”, nàng đáp, nhưng không hào

hứng cho lắm.

Nàng còn mong đợi gì hơn khi họ có quá ít manh

mối? Ông Kimball, một thủy thủ trên con tàu

Portunus của anh Thomas, đã nói là ông “hoàn toàn

chắc chắn” nhìn thấy Malcolm Cameron, vị hôn phu đã

biệt tăm biệt tích mấy năm nay của nàng, trên cột

buồm chiếc tàu buôn Pogrom của Anh khi hai con tàu

đi ngang qua nhau lúc chiếc Portunus quay về

Connecticut. Nhưng tất cả chỉ có thế. Anh trai

Thomas của nàng thậm chí còn không thể xác nhận

chuyện đó, vì ông Kimball không buồn nói với anh ấy

11

cho đến khi chiếc Pogrom đã đi khuất tầm mắt.

Nhưng chiếc Pogrom đang đi về phía châu Âu, chắc là

về cảng nhà của nó ở Anh, cho dù nó không đi thẳng

tới đó.

Dù sao đi nữa, đây cũng là mẩu tin đầu tiên mà

nàng nghe được về Malcolm trong suốt sáu năm qua,

từ khi chàng bị cưỡng bách tòng quân cùng hai người

khác nữa từ chiếc tàu Nereus của anh Warren, một

tháng trước khi Mỹ tuyên chiến với Anh vào tháng

Sáu năm 1812.

Việc hải quân Anh cưỡng bách thủy thủ Mỹ tòng quân

là một trong những nguyên nhân dẫn đến chiến

tranh. Đó là vận xui đổ ập xuống đầu Malcolm ngay

chuyến đi biển đầu tiên của chàng - chỉ vì giọng

chàng vẫn còn vương chút trọng âm vùng Cornwall,

12

nơi chàng đã sống trong những năm đầu tiên của cuộc

đời. Nhưng bây giờ chàng là người Mỹ, vì cha mẹ

quá cố của chàng đã định cư ở Bridgeport từ năm

1806 và họ hoàn toàn không có ý định quay về nước

Anh. Nhưng viên sĩ quan trên con tàu Devastation

của Hải quân hoàng gia Anh không tin điều đó và đã

“tặng” cho Warren một vết sẹo nhỏ trên má để chứng

tỏ quyết tâm của họ trong việc cưỡng bách tòng quân

từng người đàn ông mà họ có thể.

Và rồi Georgina nghe tin chiếc Devastation của Hải

quân hoàng gia Anh đã bị đắm khi cuộc chiến mới đi

được nửa đường, sau đó thủy thủ đoàn của nó được

chia đều sang nửa tá con tàu chiến khác. Nhưng từ

đó tới giờ vẫn chưa có thêm tin tức gì. Georgina

chẳng bận tâm chuyện Malcolm đang làm gì trên một

13

con tàu buôn của Anh khi chiến tranh đã kết thúc.

Ít nhất thì cuối cùng nàng đã có một manh mối để

tìm chàng và nàng sẽ không rời nước Anh trước khi

gặp được người trong mộng.

“Lần này thì người ta chỉ chú tới gặp ai vậy?”

Georgina thở dài hỏi. “Lại là một người biết một ai

đó, người đó lại biết một ai đó khác và cái người

đấy có thể biết anh ấy ở đâu ạ?”

Mac cười. “Nghe con nói cứ như là chúng ta sẽ đi

theo những vòng tròn luẩn quẩn vậy, con gái. Chúng

ta mới tìm kiếm có bốn ngày thôi. Ta nghĩ con cần

phải học một chút tính nhẫn nại của Thomas.”

“Chú đừng nhắc đến tên Thomas trước mặt con, chú

Mac. Con vẫn còn giận anh ấy đến phát điên lên được

vì anh ấy không chịu đích thân đi tìm Malcolm cho

14

con.”“Cậu ấy sẽ…”

“Tận sáu tháng nữa! Anh ấy muốn con đợi thêm sáu

tháng nữa để chờ anh ấy đi Tây Ấn về, vậy thì phải

mất bao nhiêu tháng nữa anh ấy mới đến được đây,

tìm Malcolm và mang chàng quay về với con. Ôi, như

thế thì lâu quá, con đã phải chờ đợi suốt sáu năm

rồi.”

“Bốn năm chứ”, ông sửa lại lời nàng. “Họ sẽ không

cho con cưới anh chàng đó cho đến khi nào con đủ

mười tám tuổi, mặc dù cậu ta đã cầu hôn con trước

đó hai năm.”

“Đó không phải là vấn đề. Nếu bất cứ ông anh nào

khác của con ở nhà lúc đó, thì chú biết là họ sẽ

đến đây ngay. Nhưng không, người ở nhà lúc đó lại

là anh Thomas lạc quan, người duy nhất trong số họ

15

có tính kiên nhẫn như một vị thánh và chiếc

Portunus của anh ấy là chiếc tàu Skylark duy nhất

trong cảng, sao con lại ’may mắn‘ thế cơ chứ. Chú

có biết là anh ấy đã cười vào mặt con khi con nói

rằng nếu con già đi, Malcolm chắc chắn sẽ từ chối

cưới con không?”

Mac phải gắng hết sức mới ngăn mình khỏi bật cười

trước câu hỏi thật thà đó. Nếu nàng quả thực đã nói

thế với anh trai nàng thì ông cũng chẳng lấy làm

lạ nếu anh ta cười phá lên. Cô gái nhỏ này trước

nay chưa từng quá để ý đến ngoại hình của mình, vì

tới tận năm mười chín tuổi nàng mới lột xác hóa

thân thành một cô gái xinh đẹp như bây giờ. Còn

trước đó, để kiếm được một tấm chồng, nàng đã phải

dựa vào con tàu sẽ trở thành tài sản riêng của mình

16

khi bước sang tuổi mười tám và phần lợi tức trong

hãng Skylark Line. Mac tin rằng đó chính là động cơ

thúc đẩy anh chàng Cameron trẻ tuổi cầu hôn nàng

trước khi chàng ta lên đường tới Viễn Đông cùng với

Warren, một chuyến hành trình được cho là mất ít

nhất vài năm.

Chà, thêm một vài năm nữa đã trôi qua mà chàng ta

vẫn biệt vô âm tín, tất cả là do sự hống hách của

nước Anh ngoài biển khơi. Nhưng nàng vẫn không chịu

làm theo lời khuyên của các anh là quên Malcolm

Cameron đi. Khi chiến tranh đã kết thúc, nếu chàng

ta muốn trở về thì giờ này đã trở về lâu rồi, nàng

vẫn quyết tâm một lòng một dạ chờ đợi chàng ta.

Đáng lẽ chỉ riêng điều đó thôi cũng đủ để cảnh báo

Thomas rằng nàng sẽ không ngồi yên một chỗ trong

17

lúc anh đi Tây Ấn để giao hàng cho nửa tá hải cảng

khác nhau, vì chẳng phải nàng cũng có máu phiêu lưu

như những người còn lại trong gia đình sao? Đó vốn

là thiên hướng bẩm sinh của họ rồi mà. Và chẳng

phải nàng thiếu cái tính nhẫn nại của Thomas, tất

cả bọn họ đều biết điều đó ư?

Dĩ nhiên, cũng chẳng trách được Thomas khi anh

nghĩ rằng việc giải quyết vấn đề đó không phải là

của anh, vì con tàu của em trai anh là Drew sẽ về

vào cuối hè và Drew luôn ở nhà vài tháng giữa các

chuyến đi. Anh chàng phóng túng, ham vui đó không

bao giờ từ chối cô em gái duy nhất một điều gì.

Nhưng nàng cũng không đợi Drew. Nàng đã đặt chỗ

trên một con tàu khởi hành sau con tàu của Thomas

đúng ba ngày và xoay xở thuyết phục được Mac đi

18

theo, mặc dù ông vẫn không rõ nàng đã làm thế nào

để khiến cho ông có cảm giác rằng đó là ý định của

ông chứ không phải của nàng.

“Chà, Georgie, việc tìm kiếm của chúng ta cũng

không đến nỗi tệ, vì cư dân ở London này còn đông

đúc hơn toàn bộ bang Connecticut. Mọi chuyện có thể

tồi tệ hơn nhiều nếu chiếc Pogrom không ở trong

cảng và toàn bộ thủy thủ của nó đã tản mát mỗi

người một nơi. Người đàn ông mà ta sẽ tới gặp vào

tối mai được cho là rất thân thiết với Malcolm. Anh

chàng nói chuyện cùng ta hôm nay nói rằng Malcolm

thậm chí đã rời tàu với gã Willcocks đó, vì vậy còn

ai ngoài anh bạn chí cốt của cậu ta biết phải tìm

cậu ta ở đâu chứ.”

“Nghe có vẻ đầy hứa hẹn nhỉ”, Georgina công nhận.

19

“Gã Willcokcs này có khi còn đưa chú tới thẳng chỗ

Malcolm không chừng, vì vậy… con nghĩ con sẽ đi

cùng chú.”

“Không được”, Mac gạt phắt lời nàng, ngả người về

phía trước và cau mày. “Ta sẽ gặp hắn trong một

quán rượu.”

“Thì sao ạ?”

“Thì con nghĩ ta đang làm gì ở đây nếu không phải

để giám sát con, ngăn con làm một việc gì đó còn

điên rồ hơn cả việc đã lặn lội tới đây hả?”

“Kìa, chú Mac…”

“Đừng có ’Kìa, chú Mac‘ với ta, con gái”, ông

nghiêm giọng nói với nàng.

Nhưng nàng đang nhìn ông với ánh mắt ám chỉ rằng

nàng sẽ không chịu nhượng bộ. Ông thầm rên rỉ trong

20

lòng, thừa hiểu rằng một khi nàng đã quyết ý làm

gì thì chẳng có cách nào lay chuyển được. Bằng

chứng là nàng đang có mặt ở đây, thay vì ngoan

ngoãn ngồi nhà như các anh nàng tưởng.

21

Hướng dẫn đọc sách: - Về trang chủ: - Đọc tiếp: Phím hoặc nút Trang tiếp- Mở lại: Phím hoặc nút Trang trước- Đầu chương: Đầu chương- Cuối chương: Cuối chương- Thoát: Thoát