Đầu chương Trang trước Trang tiếp Cuối chương Thoát
Thời gian đọc: 0
(Phần 2) Phế Hậu Tướng Quân

Phế hậu Tướng quân (Phần 2)

Chương 7: Yêu giờ cũng chẳng ích chi

Hoàng hậu lại mang thai, dường như mọi sự chú ý

đều dồn vào đó. Mộ Dung Viêm dần dần cũng ít tới

Nam Thanh cung hơn, cả tháng hầu như đều ở bên

Khương Bích Lan.

Hắn là vua, phải giữ vững giang sơn Viêm triều,

vốn cũng bận rộn. Tả Thương Lang gần đây hơi kén

ăn, lại ngủ nhiều, Tả Vi Vi có chút lo lắng. Tối,

khi nàng đổi trang phục dặn dò Vi Vi định xuất

cung, Vi Vi giữ lại, nàng chỉ cười: “Em không phải

muốn ta đi khám đại phu sao, ngự y chúng ta mời

không nổi, ta đành ra ngoài khám.”

Vi Vi hơi lo, bảo nàng đi sớm về sớm. Vốn tưởng

cung viện lẻ loi lạnh lẽo này không ai để ý đến,

1

nào ngờ buổi tối Tê Phượng cung có thích khách,

Khương Hoàng hậu bị thương, trong ngoài cung cảnh

giới nghiêm ngặt.

Mặc kệ Vương Nam hỏi han thế nào, Tả Thương Lang

nhất quyết không nói mình đã đi đâu. Vương Nam

đương nhiên biết không liên quan gì đến chuyện

thích khách, nên mắt nhắm mắt mở cho qua. Mộ Dung

Viêm lo cho Khương Bích Lan, thời gian đâu để ý tới

nàng, thế là chuyện này cũng không ai tra tới nữa.

Ngày hôm sau, Mộ Dung Viêm đến, sắc mặt vô cùng

tồi tệ. Tả Thương Lang sớm đã học được cách đoán

biết sắc mặt hắn, ngoan ngoãn đứng sau bóp vai.

“Chủ thượng, thần…”

“Thu dọn đồ đạc, ngày mai lên đường đi Vưu Quốc

2

một chuyến.”

“Vưu Quốc?” Tả Thương Lang mặt biến sắc: “Tại

sao?” “Lan Nhi bị thương, chỉ có Huyết chi hoa của

Vưu Quốc, mới có thể giúp mẫu tử nàng ấy bình an.”

“Chủ thượng, nếu đi Vưu Quốc, cả đi cả về nhanh

nhất cũng phải hơn nửa tháng, nếu bệnh cần chữa

gấp, e là…”

“Họ sẽ dâng Huyết chi hoa tới.” Mộ Dung Viêm

nghiêng đầu, không nhìn nàng, nói từng chữ từng chữ

3

Hướng dẫn đọc sách: - Về trang chủ: - Đọc tiếp: Phím hoặc nút Trang tiếp- Mở lại: Phím hoặc nút Trang trước- Đầu chương: Đầu chương- Cuối chương: Cuối chương- Thoát: Thoát